Từ Phượng Niên dù có bất học vô thuật đến đâu, nhưng câu thơ châm biếm thời thế này lại nông cạn dễ hiểu, hắn vẫn nghe rõ được sự mỉa mai trong đó. Hắn cúi đầu nhìn tấm thảm quý giá "một tấc một vàng", ngẩn người, tự giễu nói: "Lão tiền bối lo nước lo dân, quả nhiên là đại hiệp đại tông sư."
Lão đầu mặc áo da cừu đối với lời nịnh hót của tiểu tử này thờ ơ không động, ngoáy ngoáy lỗ tai, tặc lưỡi nói: "Nghe nói Triệu Tuyên Tố không tiếc liều cái mạng già cũng muốn đổ Tam Thanh kiếp số của Long Hổ Sơn lên đầu ngươi, nữ thích khách đã giết Vương Minh Dần kia không thừa nước đục thả câu thì thôi, lại còn giúp ngươi? Ngàn lượng hoàng kim của Tĩnh An Vương Triệu Hành, toàn bộ đổ sông đổ biển rồi sao? Chuyện này thật là ô yên chướng khí, lão phu trăm mối vẫn không thể giải. Nói tiểu tử ngươi vận khí kém, quả thực là kém đến cực điểm, lại chọc phải Triệu Tuyên Tố, vị Đại Thiên Sư trăm năm không rời Long Hổ này. Nhưng nói ngươi vận khí tốt cũng không sai, rõ ràng là tai họa tày trời sắp giáng xuống, lại còn có thể khổ tận cam lai, chó ngáp phải ruồi, Tam Thanh Tử Khí một mạch đả thông các khiếu huyệt của ngươi, Đại Hoàng Đình đã lên mấy trọng lầu rồi? Đợi khi ngươi thương thế hồi phục, chẳng phải sắp chạm đến ngưỡng cửa Kim Cương thể phách sao? Quả đúng là 'phú quý cầu trong nguy hiểm' vậy. Triệu Tuyên Tố lão già này cũng thật không ra gì, không có bản lĩnh đối đầu với Từ Kiêu và ba mươi vạn thiết kỵ Bắc Lương,




